Bất – Chánh Niệm

BẤT – CHÁNH NIỆM
Nhuận Hùng

 

“Thiên đường có lối sao chẳng đi
Địa ngục không cửa dấn thân vào”

 

chu tieuChắc có lẽ quý vị cũng hiểu…là người Phật Tử thường xuyên đi chùa hay học hỏi giáp lý Phật Đà thì sẽ hiểu Chánh Niệm là gì?

Nói một cách khác, đơn giản hơn là những sự hơn thua – so đo, tính toán trên thương trường hay những việc khác có lợi nhuận nhiều hơn, dễ đưa đến sự xung đột trong giao dịch với nhau, mất đi tình bằng hữu lúc sơ cơ…! Những sự kiện không thể diễn đạt được, dẫn đến sự ngộ nhận nào đó! Khiến cho người chung quanh phẩn nộ…Hỷ -nộ- ái – ố cũng từ đó len lỏi vào trong tâm an lành của chúng ta. Nói một cách đơn giản trên đời này thường hay xảy ra việc ngoài ý muốn. Không phân biệt giai cấp xã hội hay là (nam -phụ -lão- ấu) cũng có thể vấp phải trên đoạn đường đời…!

Đúng thế, nói đến vô thường trong đời sống ít ai nghĩ đến nhưng “sự đại – đại sự” “sanh – tử” là không ai chối từ được. Bất cứ ai cũng không sao tránh khỏi điều ấy, không sớm thì chậm…! Cộng thêm cuộc sống khó khăn hằng ngày cơm –áo – gạo – tiền cứ mãi miết cuốn theo vòng xoáy – dòng đời như thế, cho đến khi nào chúng ta mới thoát ra được? Cho nên thánh nhân thường hay nhắc rằng:

“Hữu thân – hữu khổ”

(Có thân này, thì phải có khổ)

Mọi việc trên đời cũng như dòng nước mãi mãi chảy, chúng ta lặn hụp trôi lăn trong vòng sinh – tử luân hồi lục đạo đến bao giờ mới thoát ra được…! Thật ra, từ vô lượng kiếp tới nay. Thế gian này nếu mà nói đến “khổ” thì mãi mãi không thể chấm dứt được, tất cả cũng đều do nghiệp lự cmà ra, nếu chúng ta chia chẻ trong sáu cõi luân hồi lục đạo, tất cả cũng đều do nghiệp lực tiền kiếp nhiều đời đã gây tạo ra…!

Cũng từ “bản ngã” cố chấp nhưng đi sâu vào giải thích thì rất dài dòng. Cho nên bài này chỉ nhắm vào điểm Bát Chánh Đạo đó là Chánh Niệm. Tại sao, lại sao là Bất – Chánh Niệm từ từ chúng ta theo dõi dưới đây thì sẽ rõ

Vậy sơ qua Bát Chánh Đạo gồm: “Chánh kiến – chánh tư duy- chánh ngữ- chánh nghiệpchánh mạng – chánh niệm- chánh tinh tấn- chánh định” Yếu tố quan trọng trong Bát Chánh Đạo này, là Chánh Kiến tức là Huệ.

Trong Kinh A Hàm có câu:

“Giả sử trong thế gian, có người Chánh Kiến tăng thượng, tuy sanh trăm ngàn đời, trọn không đọa đường ác.”

Dưới đây, xin được chia xẻ cùng các bạn trẻ! Một câu chuyện thật ngắn về sự Mất Chánh Niệm hay là Bất – Chánh Niệm cũng cùng một nghĩa đó thôi.

Đứng trên, cái nhìn khách quan đó là một việc xảy ra rất bình thường trong đời sống ai ai cũng có lần vấp phải…! Không riêng một ai, mong quý vị thẩm thấu… mà từ từ nghiền ngẫm…!

 

Chuyện kể rằng:

 

“Tại một khu rừng nọ….thuộc tỉnh thành….Cách xóm làng cũng khá xa nơi đây đủ cơ duyên đã tạo dựng lên một Thiền Thất…! Rất tôn nghiêm được xây cất lên khá đặc thù theo lối thiền tông thời xa xưa, được chia làm ba gian chính giữa là thiền đường chánh làm bằng gỗ trông rất thiền vị, một bên là dãy nhà trù (nhà ăn cho thiền sinh) còn một bên nữa là Tăng xá của Chư Tăng…! Chung quanh thiền viện là những hàng cây thông cao to rất mát mẽ vào mùa hè. Ngoài ra còn có hồ sen, cây khiểng cắt xén trông rất nghệ thuật lại còn có cả non bộ (núi giả sơn) cảnh trí ở đây rất hữu tình cho việc tu tập. Tăng chúng ở đây cũng khá đông trên năm mươi vị, đủ các lứa tuổi, vì đây là những thiền mới từ các nơi quy tụ về. Cho nên thường hay xảy ra những chuyện ngoài ý muốn. Vị Thiền Sư đã cao niên rồi nhưng sự hướng dẫn vẫn phải khắc khe về quy cũ Thiền Tông, nhưng không sao tránh khỏi những việc nhỏ nhặt xảy ra trong thiền đường…! Đặc biệt, thiền sinh không được tiếp xúc với người ngoài trong thời gian tu tập, ở đó hầu mong tránh những phiền toái sẽ xảy ra không thể ngờ trước được.

Thật là trên đời này không có việc gì là trọn vẹn hay huy hữu cả. Dù ta cố gắng gói trọn hoàn hảo đi nữa, nhưng khi sự cố xảy ra vẫn phải sinh tâm phiền não chung cho mọi người. “Phiền não tức Bồ Đề” nếu không phiền não thì làm sao có bồ đề.

Việc là như thế này: “Sau buổi tọa thiền, có một thiền sinh đứng ra thưa, với sư phụ rằng:”

-“Bạch thầy, hôm nay con không (tịnh tâm được)?

-“Vì sao?” Sư phụ hỏi lại.

-“Dạ, bạch thầy! hôm nay con bị mất chiếc đồng hồ!

-“Lúc nào”

-“Dạ, con không nhớ rõ” Chưa hết, thiền sinh lại nói tiếp, con đã tìm khắp nơi mà không thấy…! Bạch thầy chỉ giúp dùm con, A Di Dà Phật.

-“Vì sao phải giúp… Sư phụ hỏi ?

-“Dạ, Thưa Thầy, đó là chiếc đồng hồ duy nhất của cha con, cho con trước lúc lâm chung và người còn căn dặn con hãy cẩn thận giữ lấy, đừng làm mất mà phụ lòng cha…!

-“Được, thầy sẽ giúp con tìm lại…!

-“Dạ, con ghi ân thầy, nguyện lần sau không  dám phạm phải…!

Buổi chiều hôm đó, sư phụ có mặt trước thiền đường sớm hơn mọi khi, khiến cho tất cả môn sinh ngạc nhiên, bất ngờ không biết thiền đường đang yên lành, làn gió độc từ đâu ập đến, (phiền não) cũng là sự bất an cho những thiền sinh sơ cơ đang tu tập…!

Quả tình, là có chuyện tai bay họa gởi đã đến không phòng hờ được…! Sau khi thiền sinh tập trung đông đảo, sư phụ tuyên bố rằng:

-“Chiều nay các con không phải thiền tập nữa, mà hãy giúp cho sư phụ một việc..! Ngưng giây lát, khiến cho mọi thiền sinh ngơ ngác, ai nấy đều nhìn mặt nhau không biết chuyện gì xảy ra?

Sư phụ chậm rãi, từ tốn nói rằng: “Có một bạn cùng tu với chúng ta bị mất chiếc đồng hồ đeo tay…”

Ai nấy cũng sững sốt, vì ở đây các thiền sinh được dạy dỗ rất nghiêm khắc, cớ sao lại có chuyện vô cớ xảy ra như thế thật đáng tiếc…! Có bạn, còn nói rằng:

-“Phiền não đã đến rồi, mọi người ơi…! Hãy an tâm đi đừng náo loạn thiền đường sẽ bị phạt đấy, mọi người ai nấy nín thinh và im thiêm thiếp không dám lên tiếng.

Bổng nhiên, có một thiền sinh mạnh dạn giơ tay lên và thưa rằng:

-“Thưa sư phụ, việc này nên để bạn A vào từng phòng kiểm soát tư trang của chúng con có được không?”

-“Được, tất cả đáp như thế!”

Nhưng cũng có vài thiền sinh không bằng lòng, sinh tâm phiền não cho rằng vô cớ nghi ngờ lục soát hành trang của mình…việc làm bất tiện không có lòng tin thì làm sao tu hành được vậy, nhưng không thể phản đối số đông được miễn cưỡng bằng lòng trong lòng lòng không cảm phụcthiểu số phải chấp nhận như thế đó là việc đương nhiên trong đời sống thường nhật, ai cũng hiểu như thế.

Cuối cùng báo cáo lên sư phụ, chẳng tìm ra vật chứng gì cả…!

Sư phụ, đồng ý cho mọi người trở về chỗ cũ, để tự sư phụ lo liệu và định đoạt…!

Cả chiều hôm ấy mọi người xôn xao khiến cho thiền viện sóng gió nổi lên không còn yên tịnh nhưng những ngày trước nữa…! Cuộc đời là thế đó….(cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng). Một hạt bụi đường dù nhỏ nhưng khi vướng vào con mắt của ta rồi thì bạn sẽ thấy ra sao? Việc gì cũng thế…Thế gian không yên lành như ta tưởng đâu…!

Tuy nói thế, nhưng khi gặp chuyện bất bình có mấy ai bình tĩnh để nhớ đến những lời giáo huấn trong kinh như thế.

Trở lại câu chuyện trên….Cả đêm hôm đó sư phụ không sao chớp mắt được, lúc thì đến thiền đường ngồi tĩnh lặng, sau nữa đi đến những gian phòng của thiền sinh, cứ đi nhưng thế mà chẳng phát hiện ra manh mối nào cả, tưởng chừng như là tảng đá rơi vào vực thẳm…! Chẳng khác nào chim trời cá biển…!

Cuối cùng, sư phụ ngài đành vào phòng ăn thật lâu ngồi tỉnh tâm lắng lòng, kiên nhẫn nghe từng âm thanh nho nhỏ từ tiếng dế mèn phiêu lưu cho đến ểnh ương, ếch nhái, côn trùng v.v…Cho vào tâm trí mà sàng lọc thật kỹ càng. Đến nữa đêm ngài quá mệt mỏi bổng nhiên nghe tiếng “tích tắc…tích tắc” đều đều điểm nhẹ trong không gian yên tịch từ đâu đó vang vọng lại. Lúc bấy giờ Ngài chợt tỉnh cũng như vừa “ngộ” được đều gì đó…! Ngài bổng nhiên nói lớn: “nó đây rồi…nó đây rồi..!” Lúc đó gương mặt Ngài hớn hở như vừa nhặt được của báu…!Từ từ tiến lại gần chỗ phát ra âm thanh, vỡ lẽ ra “nó” là (chiếc đồng hồ) bé nhỏ, vẫn nằm yên tại chỗ trong dãy nhà “trù” tức là nhà bếp, mà thường ngày thiền sinh vào đó ăn uống.

Sáng hôm đó, Ngài tuyên bố chiếc đồng hồ của thiền sinh “A” đã tìm lại được rồi. Mọi người ai nấy cũng phấn khởi, chẳng khác nào trút được gánh nặng phiền não trên vai. Tung tăng nhảy nhót reo hò phiền não đã qua rồi các bạn ơi! Thật đúng là tuổi trè hồn nhiên có khác. Bọn thiền sinh hô lên rằng: “Sư phụ, quá tài tình tìm ra vật bị mất…rồi…ha…ha…!”

Cám ơn, sư phụ nhiều lắm.

Tức thời, tâm thiền sinh sơ cơ ai nấy cũng quyết không tha vào đưa ra nhiều cách trừng phạt thiền sinh “A” . Nhưng riêng, sư phụ lại có ý nghĩ khác bèn nói rằng:

-“Các con, ai ai cũng có lúc vấp phải những lỗi lầm cả, không vì chuyện nhỏ mà mất đi tình bạn hữu – bạn đạo thân tình xưa nay. Thôi thì ai có lỗi tự đi “sám hối…” vậy các con có đồng ý không?

-Vâng, dạ, chúng con “y giáo phụng hành”

Từ lý do đó, sư phụ nói rằng:

-“Chánh niệm là rất quan trọng cho chúng con trên bước đường tu tập, hành thiền trong cuộc sống hằng ngày. Một khi mất chánh niệm tâm con sẽ bị loạn xạ, phiền não cũng từ đấy dấy lên…! Làm việc gì ta nên ý thức từ lời nói cho đến việc làm, không nên tự ý phán đoán sai sự thật, rồi vu khống cho người khác. Những việc chưa được kiểm chứng hẳn hoi. “Mất tiền còn kiếm lại được, lời nói ‘lỡ lời” khi đã tuôn ra sẽ không bao giờ thu hồi lại được. Chẳng khác nào mũi tên khi đã ra khỏi cung, chúng ta không thể níu kéo lại được…! Dễ làm tổn thương đến người khác. Bởi những lời “ác khẩu” không kềm chế lại được, mỗi khi ai đó tức giận và sân si vô cớ…!

Cho nên trong luật Sa Di có dạy: “Luận người ở đời, búa để trong miệng bởi lời nói dữ…!”

Chúng ta phải cẩn thận trong từng lời nói, để tránh hậu quả ân hận về sau bởi những lời nói “ác ngôn” không được kiểm chứng thấu đáo.

Tiếp theo, còn phải biết giữ chánh niệm mới đúng là những thiền sinh chân chánh trong thiền viện này…!

Mất chánh niệm hay bất chánh niệm cũng giống nhau. Mong các bạn trẻ hãy tập giữ “Chánh Niệm” trong từng giây – từng phút, áp dụng trong cuộc sống hằng ngày, rất có lợi cho bản thân. Nếu duy trì được như thế cuộc sống sẽ mãi mãi an lạc và bình yên cho dù sống bất cứ nơi đâu!!!

                             CA, Valley Center

                 Chùa Núi Mùa Phật Đản – 2021

 

                            Nhuận Hùng

 

 

Bài viết liên quan

  第十一講表  四諦十二因緣

  第十一講表  四諦十二因緣 前表說人天乘,此表說聲聞、緣覺乘。先說聲聞乘。    甲、聲聞乘 如第九表所言,聲聞乘目標在斷見思惑,證真諦涅槃,出三界分段生死。而其所修法門,即「四諦」法。 ◎教法 ── 四諦 何謂「四諦」?「四」者苦、集、滅、道也;「諦」者,審義、實義、不顛倒義、不異義;「四諦」者,此四者皆為真實不變之正理也。《佛遺教經》云:「月可令熱,日可令冷,佛說四諦,不可令異!」 ●苦諦 「身心酬業,患累逼惱」── 三界凡夫眾生,其身心依正果報,乃酬昔業因而來,皆為生死苦法,不免災患、累縛、逼迫、苦惱。如《法華經》云:「三界無安,猶如火宅,眾苦充滿,甚可怖畏!」又如第四表中云:「三界統苦」,樂是壞苦,苦是苦苦,不苦不樂是行苦。故三界果報確實是苦,不可令樂,故云「苦諦」。 「世間果」── 此苦諦乃言三界生死之果。 佛於鹿野苑初轉法輪,即說四諦,四諦之首,即此苦諦。可見「觀受是苦」,確為菩提覺心之發端。學佛之人,必也深體此意,方能憤然悱然,期求出離,不致以苦為樂,流連忘返也。 ●集諦 「起惑造業,招集來苦」── 三界苦果,從何而來?無非起見思惑,造有漏善惡等業,招集而來。若不起惑,則不造業;既不造業因,則不受苦果。故此惑業,確實是招集三界苦果之因,除此更無別因,故云「集諦」。 「世間因」── 此集諦乃言三界生死之因。 佛說集諦,使眾生如實了知,一身所受之苦,確為「自作自受」,是以毋須怨尤,勿加苦因,惟求釜底抽薪之道也。 ●滅諦 「結業已盡,無生死累」── 若將見思惑業斷盡,則生死因緣滅,不復受生死苦果。經云:「生滅滅已,寂滅為樂」,惟有滅盡生滅之苦因苦果,所得不生不滅之涅槃境界,方為真樂,除此更無真樂,故云「滅諦」。 「出世果」── 此滅諦乃言出三界生死之涅槃果。 佛說滅諦,揭示三界苦海外,真實安樂解脫處,則茫茫眾生,油然興起歸來之志矣! ●道諦 「正助雙修,能至涅槃」── 彼涅槃果從何而得?惟從修「道」而得。「道」即戒定慧三無漏學(廣則為三十七道品),戒為助道,定慧為正道,如是正助雙修,即能斷惑除苦。故戒定慧確實是滅苦之因,除此更無別因,故云「道諦」。 「出世因」── 此道諦乃言出三界生死之因。 佛說道諦,直指一條光明大道,茫茫眾生,津梁是賴矣! 或問:四諦言世出世因果,何以各先言其果(苦、滅),然後言其因(集、道)?答:此佛說法之善巧也。蓋果易曉而因難見,故先示以易曉易見者,以興其厭慕之志,然後告以得果之因道,則自肯欣然起行矣。 綜觀四諦,無非在說明世間有漏因果,與出世間無漏因果。眾生聞此,方可認清何為真苦?何為真樂?何為苦因?何為樂因?若欲離苦得樂,須斷苦因,修樂因,是謂「知苦斷集,慕滅修道」。 可見四諦乃甚為圓滿完整之法輪,所有破迷啟悟,離苦得樂之因果道理,皆攝其中,佛說大小偏圓諸教法,皆不離四諦。是故佛最初轉法輪,與最後臨入滅,皆唱言四諦法。《佛遺教經》云:「汝等若於苦等四諦有所疑者,可疾(速)問之,毋得懷疑不決也!爾時世尊如是三唱……」蕅益大師解云:「如來一代教法,義理雖多,四諦攝盡。以苦集二諦,攝盡世間因果;滅道二諦,攝盡出世因果。故於四諦有疑,則一切法咸皆有疑;茍於四諦無疑,則一切法皆為無疑。所以垂滅殷勤三唱,深顯除四諦外,更無餘法也。」 然大小乘經論所言四諦,名目雖同,義趣迥別。天臺智者大師依《勝鬘》、《涅槃》等經,立大小偏圓不同之四種四諦,與化法四教四觀相配當。如下表:   聲聞、緣覺二乘皆為小乘教,亦即是「藏教」(第九表已說)。故聲聞乘所言四諦,即是藏教「生滅四諦」。何謂「生滅四諦」?以四諦皆言生滅故(雖分世出世,而四皆有變易)。「苦」則依正身心、生滅變異;「集」則貪瞋癡等流動生滅;「道」則貪瞋癡滅,戒定慧生;「滅」則苦集邊滅已,涅槃邊方生。而其觀慧,則為「析空觀」。 若通教之「無生四諦」,則四諦皆言無生(緣生如幻,生即不生),而其觀慧為「體空觀」。若別教之「無量四諦」,則四諦皆言無量(唯識所現,十界差別),而其觀慧為「次第三觀」。若圓教之「無作四諦」,則四諦皆言無作(體即法界,作而無作),而其觀慧為「一心三觀」。 ●三轉法輪 佛典載言:佛初於鹿野苑,對憍陳如等五人(後來稱為五比丘),三轉四諦法輪,所謂「示轉」、「勸轉」、「證轉」。 「示轉」── 直示四諦之相狀。所謂「此是苦,逼迫性;此是集,招感性;此是滅,可證性;此是道,可修性。」 「勸轉」── 警勸令修四諦。所謂「此是苦,汝應知;此是集,汝應斷;此是滅,汝應證;此是道,汝應修。」 「證轉」── 佛引己為證明。所謂「此是苦,我已知,不復更知;此是集,我已斷,不復更斷;此是滅,我已證,不復更證;此是道,我已修,不復更修。」 當時憍陳如聞已,即得法眼淨(初果)。世尊乃重為其餘四人廣說四諦,四人亦得法眼淨。此時五人白佛,欲求出家,世尊呼彼五人「善來(來得正好),比丘!」五人頓時鬚髮自落,袈裟著身,即成沙門(出家修道者)。佛復為演說無常無我等法,五人乃漏盡成阿羅漢。於是世間始有三寶具足(佛為佛寶,四諦為法寶,五阿羅漢為僧寶),是為人天福田。(詳見《三轉法輪經》等)。 ◎觀法── 析空觀、十六行觀 聲聞人聞解四諦教已,依教起觀,而其觀慧,不外「析空觀」。 ●析空觀 第九表中總說三乘宗旨,已略明三諦三觀。其中「空觀」觀「真諦」,有「析空觀(觀散壞空)」、「體空觀(觀當體空)」二種,而小乘(藏教)之觀慧為「析空觀」。觀萬法緣合則生,緣散則滅,有生有滅故「無常」;無獨立自體,不能自在作主,故「無我」。 何以名之為「析空」?蓋佛常將色心諸法分析為五陰、或十二入、或十八界,令行者觀察,但見有陰、入、界法,起惟法起,滅唯法滅,不見有我及我所有,故名「析空觀」,又名「無常無我觀」。能了「我空」,能破「我執」(不能了「法空」、破「法執」)。 小乘聲聞人即以此析空觀慧,觀「生滅四諦」道理。 ●四諦十六行觀 何以須觀四諦?以迷四諦則見惑起,明四諦則見惑除故。蓋行者必須將四諦一一觀明,方能所修無謬(道),所斷無謬(苦集),所證無謬(涅槃)。否則,以苦為樂,以無常為常;應斷者不斷,應捨者不捨;或非道而計為道,非涅槃而計為涅槃。則墮凡夫外道邪知見中,永無斷惑證果之分矣!若能觀明四諦,定慧功深,則見惑斷,進一步可斷思惑;如是則三界因緣滅,因緣滅則三界苦果滅,而證入真諦涅槃矣。是謂「理惟一真(真諦),觀有四諦;由觀四諦,方顯真理(真諦)。」 如何觀四諦?欲使修觀者取理無謬(於四諦理確實明解無誤),故經論中於每諦下各以四行觀之(起四種觀解),四行觀明了,方於此諦明了無謬。四諦合計十六行觀,又稱「十六行相」。如下表:   一、苦下四行 ──「苦諦」指三界依正果報,色心諸法。此諸法緣生緣滅故「無常」;為無常所逼故「苦」;一相異相不可得(破外道執「我」與「五蘊」為一或異)故「空」;我我所不可得故「無我」。 若但觀欲界苦諦,則可觀「苦、不淨、無常、無我」,而此四行觀即「四念處觀」(後詳)。 二、集下四行──「集諦」指見思惑業。有漏惑業和合,能招苦果,名「集」;觀於六因(《俱舍論》等將萬法生起之因分為六種,如能作因、俱有因等),能生苦果,名「因」;觀於四緣(親因緣、增上緣等,如第二表中說),能生苦果,名「緣」;還受後有苦,名「生」。 三、滅下四行 ──「滅諦」指涅槃。於涅槃境界中,諸煩惱滅,名「滅」;一切苦盡,名「盡」;一切第一,名「妙」;超過生死,名「離」。 四、道下四行 ──「道諦」指戒定慧。此道能至涅槃,名「道」;非顛倒法,名「正」;聖人行處,名「跡」;運至三脫(空、無相、無願三解脫門,乃入涅槃之門),名「乘」。 此十六行觀,又有欲界十六行與上界(色界、無色界)十六行之別,上下界合為八諦三十二行觀。聲聞行者,初則惟觀欲界苦諦四行相,次則具觀欲界四諦十六行相,後則遍觀上下界八諦三十二行相。 ◎行位── 七賢四聖 天臺藏教聲聞乘之行位,依《俱舍論》等明之,有七賢四聖之位。先消釋「三界迷諦(即此講表之丙表)」,然後說行位。 ●三界迷諦 「起見惑八十八使」── 如第九表釋「見思惑」中已言,見惑有十使,思惑有四使。見惑十使配合三界四諦而論,則成八十八使。何以須論三界?以三界見惑不同故。又何以須論四諦?以見惑乃迷四諦而起,四諦迷則見惑浩然;四諦明則見惑斷除故。如下表: […]

Xem thêm

Đạo Phật Xưa Và Nay

Đạo Phật Xưa Và Nay Lời Nói Đầu 1. Đạo Phật Xưa Và Nay 2. Đức Phật Theo Quan Điểm Của Thượng Toạ Bộ 3. Đời Sống Người Xuất Gia Dưới Thời Đức Phật Còn Tại Thế 4. Niềm Tin Theo Đạo Phật 5. Ý Nghĩa Chữ ‘Xả’ Trong Đạo Phật 6. Ý Nghĩa Pháp Sám Hối Trong Đạo Phật 7. Nói Năng Như Chánh Pháp ĐẠO PHẬT XƯA VÀ NAY Thích Hạnh Bình Nhà xuất bản Phương Đông 2008 Tác phẩm “Đạo Phật xưa và nay” là tuyển tập với nhiều chủ đề khác nhau, là những chuyên đề nghiên cứu Phật học Ấn Độ, một số bài đã được đăng […]

Xem thêm

Đạo Phật vì con người

ĐẠO PHẬT VÌ CON NGƯỜI Thích Đạt Ma Phổ Giác   Nếu nói về hành động, đạo Phật là con đường đưa chúng ta từng bước trở về quê hương của bình yên, hạnh phúc, hay đạo Phật là phương pháp giúp mọi người tiến tu cho đến khi nào giác ngộ giải thoát và […]

Xem thêm

Đạo Phật Và Con Số 108

ĐẠO PHẬT VÀ CON SỐ 108 Hoàng Phước Đại Cây bồ đề được coi là một trong những biểu tượng của nhà Phật. Nơi Đức Phật thiền định để tìm ra nguồn gốc mọi khổ đau, con người phải hứng chịu. Gỗ của cây bồ đề được dùng làm tràng hạt sử dụng trong các […]

Xem thêm

Đạo Phật Và Con Người

ĐẠO PHẬT VÀ CON NGƯỜI Thích Nguyên Hùng dịch LỜI NGƯỜI DỊCH Trong cuộc sống, không chỉ là cuộc sống của loài người, mà tất cả chúng sanh, xuống đến loài côn trùng nhỏ bé nhất, đều muốn có được hạnh phúc, và cuộc sống con người là cuộc tìm kiếm hạnh phúc, mưu cầu […]

Xem thêm