BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển 9 )

04-01-2021

Chương chín:  Những đồ pháp khí, hiệu lệnh Vào thời thượng cổ có hóa mà không giáo; hóa không đủ nên lễ nhạc hình thành để tán ca, không như bản cửu thành. Cái chén để uống, không như cái men say Ngũ Tề. Nhưng người có văn đối chất nên nghĩ tới gốc. Các bậc thánh nhân Thiên Trúc (Ấn Độ) ban đầu chỉ hóa, có […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển 8 )

Chương tám: Tuổi đạo Lời thuật ghi rằng, vị tăng không tính theo tuổi mà tính hạ lạp để phân biệt với thế tục. Ở Ấn Độ năm có ba mùa, lấy một mùa làm an cư từ 15 tháng 5 đến 15 tháng 9 là khoảng thời gian cấm túc, đình chỉ mọi việc ra vào. Những việc tọa thiền, tụng kinh, thiền hành đều y cứ năm thọ giới trước sau thứ tự mà chế lấy 9 tuần […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển 7 – Phần Hạ )

Chương 7: Phần sau – Đại chúng 2.1 Treo đơn: Treo đơn, xưa nói là treo vắt lên. Vì tăng đi hành cước chỉ mang theo y bát nên gọi là quải đáp, tức là y vắt mang theo vậy. Ngày nay đi tham học mang theo hành lý, đổi lại gọi là quải đơn. Phàm dọn đơn, khi có tăng khách đến nhà lấy lễ tiếp đãi. […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển 7 – Phần Thượng )

Chương 7: Phần Trên – Đại Chúng Luận rằng, nước trở lại hư không, cây thuộc về rừng rậm, tòng lâm là nơi tập họp đông tăng chúng vậy. Ngày nay nói về chỗ rộng lớn, có số chúng đông tới cả trăm, nghìn người phải cần kho chứa, chỗ nấu nướng, bếp núc; cũng như chỗ chúng ở, nơi mà 4 phương […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển Sáu )

Chương 6: Hai Dãy Đông Tây Lang Thuật rằng, thành lập 2 dãy nhà là vì chúng, nhân đó đưa ra đề cương làm đạo, chỉnh đốn tông phong, cho chí kho lẫm, mùa màng đều lo tu bổ sửa sang nên có quan hệ mật thiết nhau. Cho nên luận việc thế, xuất thế không thể không tập mà thành để được hữu dụng chung còn […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển Năm )

Chương 5: Trụ Trì Lời thuật rằng, Trụ Trì gọi là chủ trì Phật Pháp; lập trụ trì ở Tòng Lâm là mượn người gìn giữ pháp làm cho tồn tại lâu ở đời không diệt. Luận về pháp là đạo của bậc đại thánh; có giới – định – huệ để duy trì được pháp; người làm việc trong tăng viện, duy trì là việc giữ pháp. Gốc có đứng vững […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển Bốn )

Chương bốn: Ân Đức Tổ Sư Lời thuật ghi rằng, mỗi người đều có Tổ cúng giỗ để ôn nhắc lại sanh bình của các Ngài. Hình hài lúc sanh tiền đáng yêu quí, song thể xác có lúc rồi cũng tiêu vong, yêu quí có lúc cũng hết. Chỉ có tánh linh hiển nhiên không mê mờ, chẳng do sanh mà tồn tại, chẳng do mất mà quên […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển Ba )

Chương ba: Báo Đáp Nguồn Gốc Lời thuật rằng, ở Tuyết Khê đại sư Nhân Nhạc thường nói: người Nho giáo có cái lo cuối đời là ngày bố mẹ mất. Con giòng họ Thích đâu chẳng thế ư? Đó là nhớ nghĩ đấng thân gian lao khó nhọc sanh ta. Vì thế niệm nghĩ tới lòng thương yêu của cha mẹ ân đức thật là vô cùng, tâm […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển Hai )

 Chương hai: Báo Ân Lời thuật rằng, lễ trọng ở cúng tế; do vậy báo đền ân đức là một trong các ân. Ân tổ quốc là trọng, những mong triều đình thịnh đạt biết trọng Phật, hộ trì chư tăng vì cái thể của sự thương xót cao tột mà các bậc thánh kế thừa. Thoảng hoặc lúc nhàn hàng Thích tử hâm mộ theo tôn dung các […]

Xem thêm

BÁCH TRƯỢNG TÒNG LÂM THANH QUY ( Quyển Nhất )

1. Chương một:  Chúc Diên – Chúc Quốc Vương Lời thuật nói rằng, con người quí ở cái đạo sáng nên từ xưa các bậc Thánh đế tôn sùng lời dạy của các Thánh nhân Tây phương; chẳng lấy cái lễ thường đối đãi ta mà tôn thờ cái đạo các Ngài. Đã được triều đình ưu đãi đến thế, lại đặc miễn thuế má sưu dịch, […]

Xem thêm